|
Băng Nhi
Tác giả: Quỳnh Dao 4 Lý Mộ Đường chỉ lặng thinh, nàng đưa mắt nhìn chàng hỏi:
- Mộ Đường, anh nói thật đi, phải chăng em là kẻ làm cho người ta nhọc lòng quá? - Có đôi chút đấy. Chàng trả lời thẳn thắn. - Vậy anh có thấy "ngại" thứ "nhọc" đó không? Nàng cố ý nhấn mạnh 2 chữ "ngại" và "nhọc". - Tôi ư? Chàng bật cười: - Tôi chẳng ngại chút naò. - Tại sao? - Người nào mà lãnh được thứ "nhọc" ấy là người đó co" phước đấy. Riêng tôi, vẫn mong có ai làm cho mình được "nhọc" một chút, vì đó là chân giá trị của đời sống. người ta đã may có sinh mạng, thì đáng được may mắn có ái tình. Chàng trầm ngâm giây lát rồi tiêp : - Nhưng thứ hạnh phúc này chỉ có thể gặp được chứ không thể đời được. - Hạnh phúc? - Đúng vậy, được "nhọc" bởi Băng Nhi tôi cho là "hạnh phúc". Nàng ngồi chớp mắt một hồi, rồi thình lình nhảy ra khỏi ghế thẳng tới trước mặt Lý Mộ Đường giang tay ra ôm cổ chàng, ấp môi hôn trong chớp nhoáng. Hôn xong, nàng đứng thẳng người bảo: - Mộ Đường, anh đã làm cho con tim em rung động, rung động thật rồi! Vừa dứt lời, nàng xoay mình phóng về hướng cửa đâm đâù chạy thẳng ra ngoài. Cử chỉ bất ngờ của Băng Nhi làm cho chàng ngơ ngác, tai nóng bừng, tim đập mạnh, tự thú với long` rằng Băng Nhi, chính là em đã làm cho con tim anh rung động, nó rung động thật rồi. o0o Ba ngày sau, Băng Nhi lại đến thăm Lý Mộ Đường tại phòng mạch. - Mộ Đường, em quen anh đã khá lâu, nhưng mỗi lần đến thăm anh đều được tiếp chuyện ở phòng mạch trước những dụng cụ y khoa, làm như em là bệnh nhân của anh vậy. Đêm nay em có thể được phép lên lâù thăm "nhà" của anh không? - Dĩ nhiên, đâu có gì trở ngại. Tuy nhiên, phải nói cho rõ đó là cư xá độc thân, chưa thể gọi là "nhà". - Vậy thì "nhà" có định nghĩa như thế nào hở anh? - Nhà tức là "tổ ấm", tỉ dụ như bên các cô ở, tuy chưa có nam chủ nhân nhưng nó vui tươi và ấm cúng, thế mới gọi là "nhà". - Rất tiếc là nơi đó không còn tồn tại như là "nhà" nữa, bây giờ đó là cư xá nữ sinh mà thôi. Lý Mộ Đường thấy Băng Nhi mỉm cười không được tự nhiên, liền đưa nàng lên lầu thăm "cư xá độc thân" của mình. Căn nhà trên lầu khá rộng, gồm có một gian phòng khách, hai phòng ngủ và được trang trí hợp thời, phong nhã. Có điểm đặc biệt hơn là sách vở của chàng thật nhiêù, tủ sách ngoài phòng khách cũng như trong phòng ngủ đều đaỳ ấp những sách, cộng thêm với nhiêù cuốn đọc dở dang đang vứt tùm lum ở khắp nơi, trên bàn, trên ghế, thậm chí trên sàn nhà cũng có, vì vậy, mặc dù trong nhà có bày đầy đủ mọi thứ như bộ salon, bộ bàn ăn, vách treo hư họa, cửa treo rèm nhưng... nhưng khi mới đặt chân vào, người ta có cảm giác như là thư viện mimi. - Cha! Băng Nhi nhìn quanh bảo: - Hèn chi mà! - Hèn chi cái gì đấy? - Hèn chi lâu nay em vẫn thấy anh có khác với người ta. Anh nho nhã, mùi thư sinh, hễ nói câu nào là khiến cho người ta phải ngẫm nghĩ khá lâu, thì ra là từ đây mà ra. Lời khen tặng của Băng Nhi tuy có làm cho Lý Mộ Đường cam thấy sảng khoá i nhẹ nhõm, nhưng chàng vẫn giữ được bình tĩnh, trịnh trọng nói với nàng rằng: - Băng Nhi, cho phép tôi được "ước pháp tam chương" nhé. - Là thế nào? - Đừng có ép tôi phải say. - Em chưa hiểu. - Cô hiểu, cô là người thông mình, cô thừa hiểu. Chàng nhìn vào mặt nàng nói tiếp: - Xin cô nhớ giùm, tửu lượng tôi rất yếu nên dễ say lắm. Nàng cho( p mắt nhìn chàng bảo: - Xưa nay em chưa nói dối với ai. - Chắc gì ? - Ít ra em không thể bịa đặt được cái cảm giác trong nội tâm của mình. Nàng nói tiếp một cách chân thành: - Tửu lượng của anh chẳng yếu đâu, chẳng qua là khiêm tốn đó thôi, bằng không thì chính anh còn chưa nhận rõ anh. Nàng vừa nói vừa tiến lại gần tủ sách. - Thôi, em chẳng nói chuyện đó nữa, nhỡ anh say bất tử rồi đổ thừa cho người ta. Nàng dò xem một hồi, như vừa phát hiện cái gì đó, la lên: - Cha! không ngờ anh lại có nhiều tiểu thuyết phiên dịch Tây Phương như thế. Ôi, nào là "Hòn Đảo Ai Oán", "Tên Tuổi Bông Hồng", "Liên Hê. Thân Mật", "Bốn Mùa", "Chim Gai"... Chu Cha! Thật lắm lắm mà, có thể cho mượn về đọc không? - Có gì trở ngại đâu. Nàng bắt đầu chọn một số sách gói thành một gói to. Thấy vậy chàng bảo: - Chớ có tham lam quá, hãy đem vài cuốn về đọc trước, rồi lần lược đến đổi lấy sau. -Vâng. Nàng lật nhanh những cuốn tiểu thuyết trong tay ra xem để chọn lựa. - Cô cứ chọn kiểu này thì làm sao mà biết được cuốn nào ưng ý? - Em chọn cuốn nào có đối thoại nhiêù, em ghét cái lối miêu tả dài dòng, nhất là những lời lẽ lý thuyết suông. - Tốt lắm, tôi có đủ các loại về trinh thám, khủng bố, ái tình, văn nghệ, chỉ còn thiếu có loại tiểu thuyết khoa học giả tưởng thôi. Nàng trở lại ngồi vào sofa, để gói sách bên cạnh hỏi: - Bộ khách đến chẳng có gì giải khát sao? - Có chớ, trà. - Tốt, để em đi pha cho. Nàng đứng dậy định đi, chàng cản lại: - Để tôi, cô là khách mà. Nhưng nàng nhanh tay kéo chàng trở ngược lại bảo: - Làm ơn ngồi xuống đi, ai bảo em là khách, trừ phi anh không muốn em đến đây nữa, bằng không thì cứ để cho em được tự nhiên. Yên chí đi, em sẽ tìm ra hộp trà của anh dễ như chơi. Quả nhiên, chỉ trong chốc lát là nàng đã tìm thấy chỗ để trà và luôn cả ấm chén của bình thủy nữa. Pha xong, nàng rót hai chen đặt trên bàn nhỏ, nhiên hậu ngả lưng vào sofa ngồi nhìn quanh gian phòng một lần nữa, nói nhỏ nhẹ: - Đây đích thực là cái "nhà" mà, êm ấm, yên tịnh, thoải máị.. và còn có nhiều sách như thế này, ít ra cũng giúp cho tâm hồn của chủ nhân không đến nỗi trống rỗng. Ngưng một lát, nàng xoay lại nhìn chàng như muốn tỏ bày tâm sự gì, hơi ngập ngừng rồi từ từ mới nói ra: - Mộ Đường ạ, giữa em và Thế Sở đã hết rồi, phen này là kết thúc thật sư. - Nói sao? Chàng ra bất ngờ, hơi từ trừ mới bảo: - Chẳng là giữa hai người mỗi lần gây nhau dù có quyết liệt đến mấy rồi cũng giảng hoà nhanh chóng đó. - Chuyện đó khác, đó chỉ là gây lộn thôi. Nàng nói một cách bình thản: - Nhưng lần này không phải gây lộn mà là kết thúc... Nàng ngưng lại nửa chừng, đưa mắt ngó ra cửa sổ được một hồi mới quay lại nhìn chàng nói tiếp: - Một sự kết thúc thật là đau, đau điếng cả người đi! - Có cần tôi gặp Từ Thế Sở không? - Ồ, không, tuyệt đối không. Nàng khước từ ngay lập tức, bảo: - Hôm nay em có gặp lại ảnh rồi. Hai đứa đều thẳng thắn, ảnh bảo rằng, ảnh từng cho là làm bạn với em quả có thứ cảm giác kích thích, tân kỳ và nồng nhiệt thật, song bây giờ thì đã phát giác ra em không thật tại, chẳng giống như con người hiện đại tí nào. Nói cách khác là ảnh đã lớn lên mà em vẫn chưa lớn, hãy còn như con nít, nên ảnh cho rằng luyến ái với em là một sự ấu trĩ. Đó, anh nghĩ coi, cả tới nước này thì còn cách nào để vãn hồi được nữa. Tóm lại là mọi sự đã chấm dứt, nếu nói cho đúng hơn em đã bị ảnh bỏ rơi. Nói tới đây nàng cúi đầu xe cái lai jupe cho đỡ ngượng, nàng bảo: - Em nghĩ rằng, lần này ảnh "tỉnh" thật rồi. Lý Mộ Đường chỉ lắng tai nghe, chẳng nói gì thêm nữa. Chàng cho rằng, giữa lúc này mình có nói gì chăng nữa cũng bằng thừa, khi con người đã mang vết thương lòng, thì chỉ có thời gian mới hàn gắng được thôi, dù mình là bác sĩ cũng đành bó tay. Trong nhà im lặng một chặp khá lâu, bỗng nhiên nàng đổi thái độ, vung vai một cái rồi lắc lư cái đầu, nở nụ cười duyên dáng. - Chớ nhìn em với cặp mắt thương hại như thế, hổng thấy em vẫn sống vui vẻ đấy sao? Em đâu có xâm lên trán hai chữ "thất tình"? Hơn nữa, tuyệt nhiên em không thể, không thể... Nàng nhấn mạnh rằng: - Không thể phá tan bầu không khí yên tịnh, an nhàn, đáng quí trong căn nhà này được. Một lần nữa, nàng lại nhìn quanh căn phòng rồi bảo: - Mộ Đường, anh có biết chăng, anh có tấm lòng cao cả, chẳng những cao cả mà còn rộng rãi nữa. - Vậy sao? Lại nữa rồi, nàng làm cho chàng cảm thấy nhẹ nhõm, êm đềm. - Thật mà. Nàng nhìn chàng nói một cách khẳng định rằng: - Ngay từ hôm đầu tiên gặp anh, em đã nhận thấy anh cao cả, anh có cái bản chất đặc biệt, văn nhã, điềm đạm... anh còn chưa hiểu em muốn nói gì. Thế này nhé, đời sống và tình yêu của em ví như áng mây bay bỗng trên trời cao, tuy có đẹp thật nhưng toàn là cảnh hư ảo, còn anh, anh tựa như cánh đồng xanh tươi, quảng đại, tràn đầy nhựa sống, đấy là nguyên do thúc đẩy em đến với anh. Đương lúc bay bổng trên mây cao sắp rơi xuống đất là em chạy thẳng tới cánh đồng xanh của anh để được chỗ đứng thật tại và an toàn. Cặp mắt nàng bám sát vào chàng, rồi hỏi: - Anh đã hiểu ý em chưa? - Như có đôi chút rồi Nàng tiến lại gần, giang hai cánh tay ra bá vào cổ chàng, với giọng trìu mến, nàng khẽ gọi: - Anh Lý Mộ Đường của em! Song, Lý Mộ Đường cho rằng Băng Nhi làm như vậy là thiếu sự công bằng, chàng trách nàng không tôn trọng lời cảnh tỉnh "chớ ép tôi say", bèn gỡ tay nàng ra, bảo: - Băng Nhi, cô có biết chăng cô đang rơi vào cảnh huống nào? Cô bị khích động bởi lời nói của Từ Thế Sở, cô mang nặng mặc cảm thất bại, thật ra cô chưa am hiểu đầy đủ về tôi, chưa khẳng đi,nh được tôi là cánh đồng xanh hay hòn núi cỗi, sở dĩ cô muốn gần bên tôi chẳng qua vì cô bị thất ý đó thôi. - Không, anh đã nhầm, anh đã đánh giá quá thấp về bản thân. Nàng ghì cổ chàng xuống đến tầm 4 mắt nhìn thẳng nhau, trong ánh mắt của nàng chứa đầy men rượu mạnh, khả dĩ khiến Thần Bụt cũng phải đắm say. Nàng hỏi chàng một câu gần như nũng nịu: - Mộ Đường, có phải em là đứa đáng ghét không? - Không đâu, cô khả ái, khả ái vô cùng. - Vậy thì... Nàng nói trong hơi thở, hơi thở đó thơm tựa như hoa lan: - Hãy hôn em đi. - Không. Chàng cố cưỡng lại với lòng mình. - Cớ sao? - Không công bằng. - Đối với em? - Với tôi. - Thế là sao? - Vì đó chẳng qua là cô muốn chứng minh cho một điều, mình còn hấp dẫn, còn có thể khiến cho người con trai phải động lòng. - Nói vậy là điều cầu chứng của em đã thất bại phải không? Nàng chớp mắt, giọt lệ long lanh trong kẽ lông mi. - Nghĩa là, em chẳng còn sức hấp dẫn nữa, và cũng không thể làm cho con tim anh rung động, có phải vậy không? Trời ơi! Băng Nhi hỡi! em có biết chăng em là đứa con gái dễ thương đến mực nào? Em nào có hay anh đã phải tránh em với "định lực" tối đa. Tuy nhiên, như thế này vẫn là thiêú sự công bằng đối với anh, bởi em hiện đang mang vết thương lòng, khi người ta đi tìm niềm an ủi vì thương tích là khác với chuyện đi tìm bạn tri kỉ lúc đang lành mạnh. Đến chừng vết thương của em đã lành rồi, khi đó em sẽ thấy em đã dối lòng mình và dối với kẻ khác. - Em đã hiểu. Đột nhiên nàng buông tay ra, đôi má đỏ bừng, hiện ra vẻ đau khổ, thất vọng, buồn tủi. - Xin lỗị.. em tự chuốc lấy cái nhục. Vừa dứt lời, nàng xoay lưng xông ra cửa. Chàng nhanh tay kéo nàng trở lại và ôm chặt vào lòng, rồi cúi xuống đặt đôi môi nóng bỏng lên đôi môi trái đào của nàng. Thôi thì Băng Nhi hỡi, có công bằng hay chăng cũng mặc, anh đã say đắm vì em rồi! Anh cứ nhắm mắt đưa chân, tới đâu thì tới. Hai cánh tay chàng càng ghì càng chặt, nhịp tim của chàng càng đập càng mạnh, và cứ mỗi tiếng nhịp có kèm theo một tiếng gọi "Băng Nhi". CHƯƠNG 8 Liên tiếp ba ngày liền, hễ vừa tan sở là Băng Nhi tới thẳng phòng mạch Lý Mộ Đường. Bình nhật ba bữa ăn của Lý Mộ Đường đều rất đơn sơ. Buổi sáng chàng tự pha một ly cà phê sữa dùng với vài miếng bánh mì nướng là xong, trưa và chiều phần nhiều là do Chu Châu hoặc Điền Tố Mẫn gọi điện thoại mua cho phần cơm hộp. "Cơm hộp" là một nghề mới mẻ trong xã hội kỷ nghệ hoá ngày nay, nhằm đáp ứng nhu cầu cho những người bận việc không còn thì giờ làm cơm bữa. Trong phòng mạch tuy rằng cũng có nhà bếp, phòng ăn, nhưng họ chẳng bao giờ dùng đến. Biết là mỗi chiều vào lúc từ 6 đến 7 giờ là Băng Nhi tới, Lý Mộ Đường cho gọi thêm một phần cơm hộp để cùng ăn với nàng. Cơm xong, nàng bắt tay vào việc xếp lại những sách báo do bệnh nhân vứt lộn xộn trong phòng đợi, đôi khi coi chừng giùm cho các bà mẹ có dẫn trẻ em tới, nhưng chẳng bao giờ nàng đặt chân đến phòng chẩn, bởi sợ thấy chích thuốc, càng sợ thấy máu. Sự hiện diện của Băng Nhi gây chấn động không ít cho phòng mạch. Chu Châu bảo: - Xem chừng đã sắp sửa rồi đó - Sắp sửa gì rồi? Hoàng Nhã Bội hỏi. - Thì ông bác sĩ nhà ta sắp bị người ta xỏ mũi rồi chớ còn gì nữa. - Hứ, thì đã bị xỏ mũi rồi chớ còn ở đó mà sắp sửa. Hai cô y tá che miệng cười khúc khích, rồi Hoàng Nhã Bội quay lại hỏi Chu Châu: - Nhưng cái ao cá của nhà mày hãy còn chờ sẵn mà. - Chẳng có bỏ hoang đâu mà lo. Mấy tuần nay anh của tôi với mấy bạn đồng nghiệp của ảnh thường về câu cá đó. Tuần rồi họ câu được con cá chép to thật là to, tới 8 cân lận, phải ba cậu trai hợp sưc lại mới lôi nỗi nó lên bờ, vui thiệt là vui! Lời đàm tiếu về ao cá của Chu Châu tuy có văng vẳng bên tai, nhưng với Lý Mộ Đường như cách xa muôn trùng ngàn dặm, chẳng biết cho đến năm, tháng nào chàng mới chịu đi câu cá với người ta. Lý Mộ Đường đang bâng khuâng, hết ngó ra cửa sổ lại xem đồng hồ, sao giờ này Băng Nhi còn chưa thấy đến? Chàng trông ngóng sốt ruột. Đã liên tiếp ba ngày, Lý Mộ Đường được hưởng hạnh phúc như sống trên "Thiên Đường". Băng Nhi, cô gái yêu kiều minh mẫn, mỗi khi đến là chịu khó ngồi yên suốt buổi tối trong phòng đợi, nếu chẳng có việc gì làm thì nàng cầm quyển tiểu thuyết lên đọc kỹ từng dòng từng chữ dưới ánh đèn bàn. Đôi khi chính Lý Mộ Đường cũng không thể tin nổi một cô gái dám liều mạng uống thuốc tự tử mà suốt mấy ngày liền tỏ ra êm ái hòa nhã đến như vậy được. Mỗi đêm, sau khi phòng mạch đóng cửa là cô với cậu dắt tay nhau lên lầu, vừa bước vào phòng khép cửa lại là nàng ngã mình vào lòng chàng, tay ôm ngang lưng, mặt kề sát vai lập đi lập lại bên tai chàng: - Em nhớ anh quá, nhớ anh muốn chết đi thôi. Ân tình của nàng đem lại cho chàng niềm an ủi vô biên, càng thấy yêu đời: - Anh luôn luôn ở trong tầm mắt của em cơ mà. - Ở trong tầm mắt. Nàng tỏ vẻ không đồng ý. - Thì Mặt Trời cũng ở trong tầm mắt của em, Sao Trời cũng ở trong tầm mắt của em. Anh là bác sĩ y khoa, chắc anh thừa biết thị tuyến của loài người tối đa có thể đạt tới đâụ.. Nàng buông tay đẩy chàng ra, nói với giọng cảm thương: - Phải rồi, anh chẳng có nhớ em chớ gì. - Ai bảo vậy ? Chàng vội kéo nàng vào lòng trở lại bảo: - Cứ mỗi ngày vừa mới mở mắt là hình bóng em đã hiện ra trong tâm não của anh rồi, đến năm sáu giờ chiêù là thấy bồn chồn bất an, ngó ra cửa sổ không biết mấy trăm lần mà kể, mỗi khi có ai đẩy cửa vào đều tưởng chừng là em đến đó. Chàng bưng mặt nàng lên và nhìn vào bảo: - Nếu anh biết trước được tình yêu làm cho thần hồn người ta điên đảo đến mức này, thiệt tình là không dám dấn thân vào. - Anh hối hận chăng ? - Ai bảo ? Rồi cặp trai gái ghì sát nhau ấp môi, hôn mê man, ngây ngất. Có một điểm ngoại lệ là, hễ đến khi chàng không còn kiềm chế nổi lòng thì nàng viện cớ thoát thân đúng lúc, chạy đi đun nước pha trà, lấy bánh kẹo ra ăn... hoặc đẩy chàng vào sofa làm massagẹ.. cho đỡ căng thăng. Có lần nàng nửa thẹn nửa buồn thỏ thẻ với chàng rằng: - Em không nặng óc bảo thủ đâu, chẳng qua là để chúng ta khỏi phải cưu mang trách nhiệm nào. Hơn nữa là, anh đã từng bảo, em hiểu anh chưa được sâu sa lắm, và giữa hai chúng ta lại tiến triển quá nhanh, nghĩa là em không muốn... tạo nên một gánh nặng về tâm lý cho anh. "Băng Nhi ơi!", chàng thầm thán phục, "Em là một cô gái quá thấu đáo về thế sự và tình người". Vì vậy mà 2 tiếng đồng hồ còn lại trong ngày của Lý Mộ Đường đã trôi qua trong tình yêu êm thắm, mùi mẫn nhưng rất lý tính. Chàng với nàng thường bàn luận về tác phẩm văn nghệ, tiểu thuyết, về quan niệm nhân sinh... kể cho nhau nghe về hoàn cảnh gia đình, về quá khứ và lý tưởng, hoài bão,vv... thời gian trôi đi quá nhanh, hai tiếng đồng hồ đối với họ lúc nào cũng cảm thấy thiếu. Nàng kiên quyết cả hai đều phải cần đủ giấc ngủ cho nên đêm nào nàng cũng về "Cư xá nữ sinh" trước một giờ khuyạ với Lý Mộ Đường, hai tiếng đồng hồ đó là khoảng thời gian vàng son của chàng, chẳng có uống rượu mà cũng ngất ngư, bởi trong ánh mắt, nụ cười của Băng Nhi đều có chứa "ma men", mỗi một cử chỉ của nàng đều có tiềm lực tác động làm cho chàng say sưa một cách kỳ diệu, đến đổi lắm lúc chàng dám nghĩ rằng, dù có chết đi ngay trong lòng nàng cũng là đáng lam . Nhưng ý nghĩ đó cũng làm cho chàng giật mình: "Chao ôi, không ngờ lãng mạn cũng là chứng bệnh truyền nhiễm dễ sợ". Giọng hát của Băng Nhi rất ngọt, có từ tính và lai chút âm điệu trẻ thơ. Lý Mộ Đường chẳng bao giờ quên bài "Em theo anh tới góc biển chân trờị.." mà nàng đã hát lên sau bữa say ở đường Hoa Tây ngày nào, có điều lạ là từ khi đi lại với chàng thì nàng tuyệt khẩu không bao giờ hát lại bài đó nữa. Tuy nhiên, nàng vẫn thường ngêu ngao khi nằm ngửa trên ghế đu, lúc ngồi bẹp trên sàn nhà, thậm chí đôi khi còn chui đầu vào giữa đâù gối của chàng mà cất giọng ngâm nga. Chàng không quen huộc những bài hát thịnh thời, nghe chẳng ra nàng hát bài gì, chỉ cảm thấy giọng điệu đó rất êm dịu bùi tai. - Em hát bài gì đó ? Có lần chàng hỏi. - "Giờ em mới biết". Nàng trả lời nhỏ nhe. - Mới biết cái gì ? Chàng hơi ngỡ, hỏi lại. - Thì bài "Giờ em mới biết". Nàng lập lại, rồi ngước mặt lên nhìn chàng, cất giọng thanh tôi hát lớn tiếng hơn: - Giờ em mới biết, trời có thể hoang, đất có thể vu, Chỉ có ân tình trị ngộ, vấn vương mãi đôi đàng; Giờ em mới biết, Chuyện xưa như mây khói, mộng cũ tan rồi, bây giờ kết bạn cùng ai, trăm năm vẫn đoái hoài! Vừa dứt bài, nàng đặt đôi bàn tay lên đầu gối chàng, nhìn đăm đăm vào mặt chàng với giọng khẩn cầu: - Xin anh cho em một đời sống mới vì anh! Băng Nhi ơi! em làm anh cảm động quá, giờ đây trái tim anh đã khắc sâu hai chữ "Băng Nhi" và chỉ có hai chữ "Băng Nhi". A Tử đến thăm Lý Mộ Đường nhằm ngày thứ bảy, phòng mạch nghỉ việc vào 12 giờ trưa, Ngụy Lan và Điền Tố Mẫn đã ra về, nhưng chàng chưa vội đóng cửa vì còn đang chờ Băng Nhi. - Mộ Đường, tôi có câu chuyện muốn nói với anh, được không ? Vừa bước chân vào cửa, A Tử đã lên tiếng thẳng. - Ồ, dĩ nhiên. Thấy A Tử đến thăm, Lý Mộ Đường rất mừng. Cả mấy ngày nay chàng vẫn khuyên dỗ Băng Nhi nên hòa lại với A Tử, chàng bảo rằng chị em với nhau thân thiết như vậy mà còn giận dỗi nữa làm gì. Nhưng Băng Nhi cứ than vắn thở dài: - Nếu chỉ giận dỗi thì quá dễ, em chẳng bao giờ giận dai đâu, nhưng đằng này tụi em vẫn cùng đi làm, thỉnh thoảng cũng có nói chuyện với nhau, song tự nhiên lại mất hết niềm vui ngày trước. Lý Mộ Đường nghĩ rằng, tình bạn giữa 2 người vốn sâu đậm, chẳng qua là trong một lúc họ chưa thể cởi mở được khúc mắc trong lòng đó thôi, chỉ chờ Băng Nhi tới là chàng nhất định mời cho bằng được 2 cô cùng đi ăn tiệm, uống vào chút ít rượu, tại ra bầu không khi cởi mở, biết đâu chừng họ hứng lên lại chơi "oảnh tù tì" với nhau, rồi thì "cái kéo:, "cây búa", và "miếng vải" sẽ giúp cho họ xóa bỏ hết những nỗi buồn tình. vừa nghĩ đến đây, chàng vui vẻ bảo: - Ngồi xuống đi, uống đỡ ly cà phê đã, rồi lát nữa Băng Nhi tới chúng ta cùng đi ăn một bữa cho vui. Chẳng là cô rất thích những món biển tươỉ được rồi, tôi sẽ mời các cô đến Từ Hương Viên. - Ủa ? A Tử ngạc nhiên hỏi: - Bô. Băng Nhi sắp đến ? - Lẽ ra giờ này phải đến rồi. Gặp bất ngờ, A Tử ngẩn ngơ giây lát rồi lăc đâù bảo: - Thôi, để tôi đi. Lý Mộ Đường vội cản lại cười rằng: - Cô bảo có chuyện muốn nói với tôi mà. - Thôi, để bữa khác đi. Nàng rảo bước, chàng chận cửa lại. - Chớ có đi. Chàng nhiệt tình khuyên bảo: - Hai cô làm sao đó rồi, vạ gì mà phải như vậy? A Tử ạ, ngày nào nhắc tới cô là Băng Nhi rất buồn, nói với tôi rằng, Băng Nhi chẳng có ý oán trách cô tí nào cả... A Tử nhìn thẳng vào Lý Mộ Đường có vẻ thắc mắc, rồi đột nhiên hỏi: - Mộ Đường, bộ anh đang luyến ái với Băng Nhi ha? - Ờ... Chàng hơi bối rối, ấm ớ: - Tôị.. tôi nghĩ rằng... có lẽ vậy. - Có hay là không chứ ? Còn có lẻ có chẵn gì nữa ? Nàng hạch tội chàng như quan tòa hỏi cung, giọng hằn học có chứa mùi thuốc súng hơi vô lý. - Vâng. Bó buộc chàng phải trả lời thành thật như phạm nhân nhận tội. - Mộ Đường! Vẻ kinh ngạc, nàng cất giọng hơi to: - Bộ anh chẳng thấy câu chuyện như vậy là quá ư đường đột sao ? Anh chẳng thấy chuyện này khó ai tin nổi sao ? Anh chẳng thấỵ.. A Tử tưới tấp hỏi dồn một hơi như nổi nóng bất bình. - Khoan đã... Chàng cắt ngang với khí khái trượng phu: - Cô cho rằng tôi không thể yêu Băng Nhi ? Chàng trố to mắt ra: - Nghĩa là tôi không xứng đáng, tôi đèo cao, tôi đã mạo phạm cô ta ? - Không... Giờ tới lượt A Tử quýnh quíu, dậm chân bảo: - Không, không phải nói vậy! Anh... anh nên đổi tên lại gọi là Lý Hoang Đường còn đúng hơn! Anh đã khùng rồi sao mà đi làm một chuyện hoang đường như vậy ? - Cô nói sao ? A Tử dồn cho một hơi làm Lý Mộ Đường mất cả bình tĩnh cãi lại: - Bộ chỉ có Từ Thế Sở mới yêu được Băng Nhi mà tôi không thể yêu nàng ? Tôi thua kém Từ Thế Sở ở điểm nào ? - Khổ quá, chẳng phải vậy đâu. Tôi dám đoan chắc, chỉ ba bữa nữa là chúng nó sẽ hòa lại ngay, tới chừng đó anh là chàng ngốc sẽ tự xử như thế nào đây ? - Không đâu. Chàng bác lại rằng: - A Tử, sao tới giờ này mà cô còn chưa nắm được thực trạng ? Chẳng là anh ấy đã yêu cô, không lẽ mấy bữa rày các người chẳng hẹn hò nhau à ? - Cho ông biết, tôi chưa hề hẹn hò với Từ Thế Sở bao giờ cả! Nàng tức đỏ mặt, sắp trào cả nước mắt. - Mấy bữa nay tôi có thấy mặt anh ta đâu mà bảọ.. Nó gây lộn với Băng Nhi rồi cố ý lôi tôi vào trận, đó là... đó là... Sơ. Lý Mộ Đường cươp lời, nên nàng nói một cách hấp tấp: - Nó cố tình làm cho Băng Nhi đau đớn đó thôi. Mỗi lần chúng nó mà gây nhau là đứa nào cũng lựa lấy lời nói tuyệt độc, đưa ra hành động tuyệt hiểm hòng khuất phục đối phương, chuyện như vậy xảy ra như cơm bữa, có gì lạ đâu. Chỉ lạ thay là sao anh lại quá khờ khạo, chẳng đặt mình ngoài vòng để quan chiến mà đi lao đầu vào lằn tên mũi đạn, bám vào Băng Nhi giữa lúc này ? - Khoan đã, phải chăng cô có ý bảo rằng tôi là thằng thừa nước đục thả câu ? A Tử đứng nhìn Lý Mộ Đường, nhất thời chưa biết phải lựa lời nào để giải bày nữa. - A Tử a. Qua sự ngẫm nghĩ giây lát, rồi Lý Mộ Đường mới nói một cách thẳng thắn và thành khẩn: - Tôi đã hiểu ý cô, cô cho rằng giữa Băng Nhi và Từ Thế Sở còn có thể hàn gắn lại được, cô mong muốn cực diện trở lại như trước, răn tôi chớ nên khuyấy phá chuyện của người ta. Nhưng A Tử ạ, mỗi người đều có tình cảm của riêng mình, xin thú thật, đối với Băng Nhi tôi là kẻ chân tình, họa chăng vì chúng tôi tiến triển hơi nhanh làm cho cô bất ngờ đó thôi. Còn giữa Băng Nhi với Từ Thế Sở, theo tôi biết là đã chấm dứt hoàn toàn, giờ đây dù cô có cho tôi là thừa nước đục thả câu hay mưu lợi ngư ông đi nữa, vả lại tôi đã trót yêu Băng Nhi rồi. A Tử nhìn Lý Mộ Đường một lúc khá lâu, mới hỏi: - Anh yêu Băng Nhi tới mức nào rồi ? Chàng thở dài: - Tôi không muốn khoa trương về vấn đề tình cảm. Tôi chưa hề nếm mùi cái thứ tình yêu oanh liệt, kinh thiên động địa và cũng chẳng tin rằng, trên cõi đời này có thứ tình yêu điên hồn đảo vía đó, lại càng không bao giờ nghĩ rằng mình sẽ có được thứ tình yêu như vậy, nhưng bây giờ thì, hỡi ơị.. Chàng nhún vai xòe tay tỏ vẻ bất lực rằng: - Biểu tôi phải nói làm sao bây giờ. Rôìchàng xoay lại đối diện với A Tử, trịnh trọng tuyên bố: - Tôi yêu Băng Nhi còn hơn mạng sống của tôi nữa! Nghe chàng nói, nàng hít lấy một hơi thật dài, rồi thở ra: - Trơìđất!!! Rồi nàng ngả lưng vào sofa luôn. - Sao, A Tử? Chàng thấy thái độ của nàng rất khó hiểu, liền hỏi: - Cô chẳng mừng cho tôi voìBăng Nhi sao? Ít ra Băng Nhi bây giờ không còn phải đau khổ bởi Từ Thế Sở nữa, cô chẳng thấy Băng Nhi đang vui sống đó sao? A Tử cắn môi đảo mắt bảo: - Tôi nghĩ rằng, có tán thành hay không cũng là vô bổ cho sự việc đã rồi. Thôi tôi chẳng còn lời lẽ nào để nói thêm về chuyện này nữa, chỉ xin cầu chúc cho anh được hạnh phúc. Nàng đứng dậy, bước sang phía cửa, bảo: - Tôi đi thôi, việc của anh anh gắng lo lấy. Ngay ngưỡng cửa, tí nữa A Tử đụng vào đầu Băng Nhi vừa xô cửa bước vào. - Ủa, A Tử! Băng Nhi có vẻ ngạc nhiên, A Tử khựng lại bảo: - Xin lỗi, để tôi đi có công chuyện. Băng Nhi đứng chận cửa, cười gắng gượng và có vẻ tò mò khiêu khích hỏi: - Chị đi đâu vội vậy ? Đi gặp Từ Thế Sở chớ gì ? A Tử nghiêm mặt bảo: - Mới đây tôi có nói chuyện với anh Lý Mộ Đường rồi, tôi chưa bao giờ có hẹn với Từ Thế Sở. Từ hôm hai người cãi nhau, tôi chưa hề gặp mặt anh ấy, nếu tôi có nói láo thì... Nàng càng nói càng xúc động: - Trời đánh cho tan xác! - Thôi, thôi đi, chị thề thốt làm gì, dù có chăng nữa em cũng chẳng phiền chị đâu. A Tử càng xúc động vì oan ức, đỏ gay cả mặt la lên: - Tôi đã bảo với cô không là không! Thật tình, tôi chẳng hiểu tại sao các người lại khép cho tôi câu chuyện như vậy được. Cứ đổ oan cho Thi. Kính. Băng Nhi ngắm nhìn A Tử, rồi bỗng nhiên ôm lấy nàng, vùi đầu vào ngực người bạn nói nhỏ nhẹ và thân mật: - Em cho chị hay, cục diện đã thay đổi hoàn toàn rồi. Nàng nguóc mặt lên nhìn Lý Mộ Đường, khẽ hỏi có vẻ thẹn thùng: - Anh có nói gì cho A Tử về chuyện chúng ta chưa? Chàng đáp ngay: - Có, anh đã nói hết. - Kìa, thấy chưa ? Băng Nhi xoay lại tươi cười với A Tử có ba phần e lệ bảy phần phấn khởi: - A Tử, chúng ta chẳng còn bị ám ảnh bởi Từ Thế Sở nữa, bây giờ em rất sung sướng, rất hạnh phúc do những cảm giac chưa hề có được giữa em và Từ Thế Sở. Trước đây, Từ Thế Sở với em như chơi cái trò thiếu đốt sanh mạng của mình, tuy có nồng nhiệt thật nhưng đã bị cháy rất đau. Về điểm này chịvẫn thường mục kích, em tin chắc chị là người hiểu rõ hơn ai hết. Còn anh Lý Mộ Đường... Nói đến đây nàng đổi giọng thận trọng hơn: - Lý Mộ Đường trang trọng hòa nhã, uyên thâm tế nhị, khác hẳn với Từ Thế Sở. Anh ấy đã đem lại cho em những gì êm ái, an toàn, yên tĩnh và hạnh phúc. Em nghĩ rằng, đó mới là thứ tình cảm giá trị thật sự, đáng cho phái nữ chúng ta cầu mong. Lý Mộ Đường gần như nín thở khi nghe những lời Băng Nhi khen tặng về mình. "Băng Nhi ơi, cảm ơn em đã tiếp sức cho anh kiên định lập trường vững chắc hơn nữa". A Tử ngắm thẳng Băng Nhi hỏi: - Thiệt vậy ha? Băng Nhi? Chị đã cảm thấy hạnh phúc? Chị không còn tha thiết gì đến Từ Thế Sở nữa? Băng Nhi hơi ngập ngừng rồi mới đáp: - Em nhìn nhận vết thương đó hãy còn đau, nhưng rồi nó sẽ lành dần theo nhịp thời gian. Rồi nàng đổi giọng nói cứng cỏi hơn, lớn tiếng hơn: - Chị xem, chẳng là bây giờ em đang vui sống, yêu đời hơn, sung suóng hơn sao ? - Tốt lắm. Bỗng nhiên A Tử thấy vui, tức là nàng đã chấp thuận sự thể mới mẻ này. Nàng nở nụ cười khoan khoái: - Nhu vậy là tốt quá, Băng Nhi ơi! A Tử xoay lại phía Lý Mộ Đường, làm như đã phải trải qua nhiều khó khăn lắm mới chịu nhìn nhận chỗ đứng mới của chàng. Nàng tươi cười bảo: - Để đánh dấu cho sự biến chuyển tốt đẹp này, để mừng cho mối tình tươi thắm của hai người, tưởng tụi mình cũng nên đi mua lấy một cuộc vui nào? - Cho nên nãy giờ tôi đã bảo. Bây giờ Lý Mộ Đường mới có dịp hé môi cười: - Chúng ta nên đi thưởng thức món hải sản, nhắm chút rượu ngon đó mà. - Thôi, đi đi! Băng Nhi mừng rỡ, một tay kéo Lý Mộ Đường, tay kia lôi A Tử, hô lên: - Tụi mình tới ngay Từ Hương Liên, em thích nhất món của hấp ở đó. Cục diện đã đổi mới một phần, còn một phần là hai cô bạn gái đã phục hồi thân tình như xưa, cả hai đều mang lại niềm vui vô tận cho Lý Mộ Đường. Giờ đây trong tâm tư của chàng chẳng còn chút bóng dáng nào của anh chàng mang tên là Từ Thế Sở nữa.
Người gởi:
DaMinhChau
|
|



Phần 4