|
Em Còn Nhớ Mùa Thu
Tác giả: Lá Trúc 1 Thế là nhỏ đã bỏ đi. Thu tháng 9 buồn lạ lùng. Đà Lạt nhạt nhòa trong màn sương. Chiều nay tôi lang thang trên những con đường vắng đếm lá vàng. Nỗi nhớ day dứt như con sâu ngọ ngoạy trong trái tim làm tôi xốn xang vô cùng. Ký ức như một cuốn phim quay chầm chậm trong chiều...
... - Ê, ông kia. Tôi giật mình quay lại. Một con nhỏ tóc cắt ngắn như con trai, đang chống nạnh cạnh chiếc xe đạp đỏ. Tôi dáo dác nhìn quanh rồi ngập ngừng: - Gọi tui hả? - Ủa chứ chẳng lẽ tui gọi ma sao, ở đây có mình ông dzí tui. Chu choa, sao mà chua bạo. Con nhỏ này chắc ăn chanh thay cơm. Tôi nghĩ thầm. Liếc nó một cái dò xét, (chẳng lẽ nó thấy tôi "mày râu nhẵn nhụi, áo quần bảnh bao", tướng sang hơn... Sở Khanh một chút định làm quen sao chứ), tôi hỏi: - Umm... gọi tui có chuyện gì? Nhỏ cười thật tươi (may nhờ trời nó còn có cái răng khểnh dễ sương, chứ không chua kiểu đó chắc ế quá) chỉ chiếc xe đạp: - Có gì đâu, xe tui sút sên, sửa giùm tui đi. - Hả? - Có gì đâu mà ông phải dòm tui ghê dzậy? Mấy khi mới được dịp sửa... xe cho tui... ông phải lấy đó làm vinh dự chứ. Hơn nữa nhiệm vụ sửa xe cho con gái là của con trai mí ông muh... lẹ lên đi... tui phải đi gấp nè. Trời, đúng là đồ con gái... xí xọn vô duyên. Tôi rủa thầm nó không thương tiếc. Khi không chẳng quen biết gì với người ta mà nhờ vã kiểu dễ... nổi nóng vậy. Nhưng mà nó nhìn giống sư tử Hà - Đông quá, không làm dám nó xé xác tôi lắm. Dù sao tôi cũng đẹp trai, chưa có bồ. Chết sớm vậy uổng lắm. Thôi thà nhịn nó một tí bảo vệ tính mạng cũng không sao. Tôi hậm hực liếc nó rồi đi tới chiếc xe đạp lui cui gắn dây sên vào. Con nhỏ đứng bên cười một cách đắc ý. (Chẳng lẽ lúc đó tôi đứng lên đục nó một cái cho gãy cái răng khểnh chết tiệt kia chứ, dòm nó đáng ghét vậy muh sao mới đầu tôi còn khen nó dễ thương). Qua một thế kỷ của tôi (tức 10 phút của nó), tôi hí hững đứng lên: - Xong rồi nè. Con nhỏ giằng chiếc xe ra khỏi tay tôi. - Í da, ông sửa lâu quá, tui trễ rồi. Thôi tui đi nha. Chưa nói dứt câu, nó đã vọt thẳng. Để tôi đứng sững trong chiều gầm gừ với những chiếc lá vàng vô tội xung quanh... Sáng nay là buổi học đầu tiên. Thằng Sinh, thằng Hải và tôi đứa nào cũng hồi hộp. Bởi vì năm nay lớp 12A tụi tôi sẽ dưới sự chiếu cố của "Từ Hy Thái Hậu" Công Tần Tôn Nữ Trần Vị Khuê. Nội đọc xong tên bả thì nồi cơm của tôi cũng muốn... khê thiệt rồi. Sở dĩ Cô Khuê được tiếng là "Từ Hy Thái Hậu" là vì cô rất khó và rất dữ. Mà chắc cũng có lẽ vì cô là người Huế cho nên hồn thơ cô thật là lai láng. Xưa nay chưa có đứa nào thoát qua khỏi lớp văn của cô mà không bị rụng tóc... rát cổ họng cả. Lý do đơn giản: cô yêu thơ hơn văn. Bọn chúng nó từ lồi sỉ đều phải ngậm ngùi trở thành thi sĩ hết. Chúng tôi,Tam Quái 12A: Mã Giám Sinh (thằng Sinh), Sở Khanh (tức là tôi) và Từ Hải (thằng Hải) xưa nay đã chứng kiến không biết bao nhiêu đứa bứt tóc leo cây mận làm thơ mỗi khi cô Khuê cho bài tập. Chúng tôi đã từng sung sướng cười trên sự đau khổ của bọn nó, không ngờ bây giờ lại tới phiên ba đứa tôi. Tôi đưa mắt nhìn quanh lớp, cũng là mấy khuôn mặt... mốc quen thuộc của tụi nó. Lớp 11A quỷ quái nổi tiếng năm ngoái năm nay đã được lên chức. Cầu trời phù hộ cho chúng con, đừng để bà Từ Hy Thái Hậu biến bọn con thành... những tên thái giám cuối cùng của nhà Thanh hết. Tôi lẩm bẩm rồi cười thầm một mình. Cô Khuê mà biết tôi nghĩ vậy chắc cô cho tôi nhập cung trước quá. Đang say mê viễn tưởng những ngày đen tối của tụi tôi thì "reng... reng... reng". Những tiếng ồn ào trong lớp lập tức im bặt. Mấy chục con mắt đổ dồn về phía cửa lớp. Cô Khuê trong chiếc áo dài trắng (chắc cô quên mua nón bài thơ), ẻo lã như cô gái Huế... lỡ thời thật sự bước vào. Đứng dậy một cách hiên ngang như Từ Hải trước lúc bị... ngủm, tôi hét lên: - Mẫu hậu giá lâm! Lập tức những tiếng rúc rích vang khắp mọi nơi. Đứa nào cũng mặt đỏ gay nhưng không dám cười. Cô Khuê nhìn tôi và cười: - Cô đã nghe tiếng Tam Quái 11A lâu rồi, chắc em là 1 trong 3 em đó. Em tên gì đây? Tôi cố nén cười giả vờ lễ phép: - Thưa cô, em là Sở Khanh. Uả dạ không phải, em là Hoàng Vũ Khanh ạ! Hahaha, rốt cuộc thằng Hải nén không nổi. Nó gập người lại cười. Mấy đứa khác trong lớp tôi cũng rũ ra ngặt ngẽo. Cô Khuê quát: - Trật tự. Rồi đưa mắt nhìn tôi, cô lại cười khó hiểu: - Khá lắm, dám giỡn mặt với cô giáo như vậy. Đúng là đại ca của Tam Quái. Em ngồi xuống đi. Tôi ngạc nhiên nhìn cô. Lạ chưa, Từ Hy Thái Hậu không phạt tôi, sao trời còn chưa mưa nhỉ? Cô Khuê đưa mắt nhìn quanh phòng. Rồi chậm rãi lên tiếng: - Chào các em lớp 12A, tôi tên Khuê. Năm nay tôi sẽ là cô giáo dạy văn kiêm chủ nhiệm của các em. Trước khi bắt đầu lớp, cô muốn giới thiệu với các em một bạn học mới. Thảo Nguyên, em vào đi. Đôi mắt lém lỉnh với mái tóc thật ngắn xuất hiện ngay cửa. Trời ơi, kẻ thù của tôi, con nhỏ răng lồi sỉ. Có lẽ nào xưa nay tôi ăn chay niệm A Di Đà Lạt mà còn gặp phải ma nữ bây giờ. Nhìn nó là tôi muốn chóng mặt. Xưa nay Nhất Quái Sở Khanh nổi tiếng phá và lì trong trường mà hôm đó phải hy sinh làm thợ sửa xe bất đắc dĩ cho nó. Chuyện này nói ra thì tôi còn mặt mũi gì. Hình như Thảo Nguyên không để ý gì tới ánh mắt hình viên đạn của tui đang nhắm vào nó. Nó cười tỉnh bơ: - Ủa, thì ra ông học chung với tui hả? Cô ơi, cho em ngồi bàn này nha. Nói xong, nó thản nhiên mang cặp tới ngồi trước mặt tôi. Hất hất mái đầu tóc... rể tre như trêu gan tôi. - Được rồi, hôm nay là ngày đầu tiên. Cô sẽ không có dạy gì nhiều. Cô nghe nói em Vũ Khánh học rất giỏi. Hơn nữa hôm nay chúng ta có bạn mới là Thảo Nguyên. Nếu ngay bây giờ em Khanh có thể làm ra 4 câu thơ tặng cho Thảo Nguyên thì cô cho các em ngồi không tiết này. Giọng cô Khuê nhẹ nhàng mà tôi nghe như sét đánh. Trời thần, cái thằng tôi xưa nay chỉ chuyên về Toán. Hỏi tôi một cộng một bằng mấy hay là ba cộng má bằng con đúng không thì tôi biết. Chứ còn làm thơ thì... Rõ ràng là cô muốn trả thù cái vụ "đón tiếp" lúc nãy mà. Cả lớp háo hức nhìn tôi chờ đợi. Ừ, thì bọn mày vui vẻ tại vì bọn mày đâu có ra trận đdầu tiên như tao. Sự hy sinh của tôi còn có thể đổi về cho tụi nó một tiết ngồi không nữa. Biểu sao tụi nó không khoái. Thằng Sinh cười hìhì: - Phen này mày tiêu rồi Sở Khanh ơi, đáng lẽ Từ Hải chuyên về văn bả không gọi, bả lại đưa lược cho thầy tu chải tóc. Thôi mày vì anh em ráng đi. Tao ủng hộ mày. Mày đừng lo nếu mày hy sinh tao sẽ đốt giấy vàng mã cho mày đều đều mỗi năm hehehe. Còn khóc một dòng sông đưa tiễn mày nữa. Cái thằng trời đánh, tôi muốn thoi cho nó một thoi bạo. Nhăn nhó đứng lên. Dòm khuôn mặt tươi rói của nhỏ Thảo Nguyên, tôi càng tức ói máu. Hãy xem nè con nhỏ sư tử rừng xanh. Vận hết 12 thành công lực, tôi thong thả: - Đêm qua mẹ em hầm cẳng bò Bốn, năm cái cẳng thiệt là to Em mê em xực cho nó đã Nên tới bây giờ vẫn còn no! Cả lớp tôi muốn vỡ tung ra. Đứa thì bò sát trên bàn. Đứa thì ôm bụng. Đứa chảy nước mắt nước mũi. Cô Khuê nhìn tôi chăm chú: - Thơ hay lắm, thực tế ghê há. Nhưng mà có liên quan gì tới Thảo Nguyên? Tôi cười cười nhìn Thảo Nguyên: - Dạ thưa cô Thảo tức là cỏ, Nguyên tức là bằng. Cỏ bằng không phải cẳng bò sao cô? Em làm ra 4 câu thơ tả Thảo Nguyên rồi, cô có giữ lời hứa không ạ? Cô Khuê hết nhịn được, cô mĩm cười: - Giỏi lắm Khanh, các em hôm nay cứ tự nhiên nói chuyện cho hết tiết này. Cả lớp tôi đồng loạt rống lên: - Sở Khanh muôn năm! Tôi mém chút nữa là đưa tay chận lổ mũi. Ôi giây phút huy hoàng của họ Sở tui. Không phải vì nghe mấy đứa nó khen mà là vì tôi đã trả thù con nhỏ đáng ghét đó được. Tôi sung sướng nhìn nó. Thảo Nguyên ném cho tôi một cái liếc sắc như dao cạo. Thôi đi sư tử ơi. Một đều rồi đó nhỏ ạ. Đừng tưởng Nhất Quái dễ ăn hiếp mà lầm. Đã hơn 2 tuần trôi qua, mà sao tôi chẳng thấy "sư tử" Thảo Nguyên làm gì tôi cả. Nó chỉ lâu lâu nhìn tôi một cách đe dọa rồi bỏ đi. Tôi không ngờ con nhỏ nhìn giống con trai như nó mà lại giỏi thơ văn như vậy. Mới có 2 tuần mà nó đã nghiễm nhiên trở thành lớp phó học tập trong lớp tôi. Công chuá "Cẳng Bò" cưng của bà "Từ Hy Thái Hậu". Trong khi nó rảnh rỗi ngồi ăn ô mai và nhiều chuyện với mấy đứa con gái chung lớp thì tôi phải thức trắng 2, 3 đêm vò đầu làm thơ và gạo bài. Nếu những con chí trên đầu tôi biết nói, thế nào chúng nó cũng đi biểu tình phản đối cô Khuê. Vì tại cô nên tôi mới phải gãi đầu hoài.
Người gởi:
DaMinhChau
|
|



Phần 1