|
Em Còn Nhớ Mùa Thu
Tác giả: Lá Trúc 2 Hôm nay lại phải ghi một bài thơ. Tôi hết nằm rồi lại ngồi, leo lên xực gần sạch cây ổi nhà tôi mà vẫn chưa nghĩ ra.
- Sở Khanh, thằng quỷ mày đâu rồi? Thằng Mã Giám Sinh hớt hải chạy vô. Tôi chồm dậy nhìn nó: - Gì đây mày, không thấy tao đang làm bài sao? Thằng Sinh vừa thở vừa nói: - Tin động trời mày ạ, tao bảo đảm mày nghe xong mày hết muốn ăn ổi luôn. Tôi bứt một trái khác, chùi chùi cho vào miệng cắn tiếp: - Ờ, nếu là tin bà Từ Hy Thái Hậu nghỉ dạy thì tao khỏi cần ăn ổi thiệt. Tao đãi tụi mày đi ăn bò bía. Thằng Sinh cắt ngang: - Mày biết gì không. - Mày không nói làm sao tao biết? - Trời, mày nghiêm chỉnh một chút được không. Tao mới phát hiện ra thằng Từ Hải đi ăn kem với đám sư tử chiều nay. Quỷ thần, tôi mém nữa nuốt luôn cả trái ổi. Lật đật phóng xuống, tôi chụp vai thằng Sinh: - Hả nó dám tạo phản... Trời ơi còn gì là bí mật quân sự của tụi mình. Thằng Sinh bật cười: - Bí mật quần sự thì có, mình có cái quái gì mà bí mật với bật mí. Cái chuyện kinh khủng tao nói đây là hình như thằng Hải thích con nhỏ "Gấu mẹ vĩ đại" đó mày ạ. Tôi sửng sốt một chút rồi ôm bụng cười: - Hahaha má ơi cứu con, đụng ai không yêu đi yêu con nhỏ đó. Hà học chung với bọn tôi từ lớp 10 tới giờ. Bọn tôi gọi nó là "gấu mẹ vĩ đại" là vì tướng tá nó cao lớn như con trai. Lại còn có đai đen Nhu Ddạo nữa. Bọn con trai gặp nó là le lưỡi chạy dài. Thằng Từ Hải chắc uống lộn thuốc rồi. Tôi vỗ vai thằng Sinh: - Tao với mày đi mua hòm cho nó mày ơi. Chứ tao nghi nó sắp đổi tên Trần Văn Hải thành Trần Văng Dẹp rồi đó. Bị đá văng mà còn bị đè bẹp dzí nữa hahaha. Thằng Sinh huých tôi: - Thôi đi mày, đi chỗ này hấp dẫn hơn. Tao tình cờ phát hiện lá thư trong hộc bàn của thằng Hải. Hai đứa nó hẹn gặp ở Hồ Than Thở chiều nay đó. Tôi quăng vội trái ổi: - Quá đã, tao phải đi coi kịch. Kệ cha bài thơ của bà Từ Hy Thái Hậu. Hy vọng lần này thằng Hải không bị "than thở thê thảm tàn tạ te tua thân trai tơ". Hai đứa hí hửng phóng ra khỏi nhà tôi. Mục tiêu: Hồ Than Thở. Buổi chiều Đà Lạt thật đẹp. Hồ Than Thở phẳng lặng như một mặt gương. Lâu lâu gợn tí sóng. Gió nhẹ nhàng xua làn tóc của các cô gái trong chiều. Cảnh thì đẹp nhưng tôi và thằng Sinh đâu có hứng thú nhìn. Hai đứa tìm chỗ giấu xe rồi phóng lên cây ngồi chờ. Khoảng 30 phút, tôi sốt ruột khều thằng Sinh: - Ê thằng quỷ chơi tao hả mậy, sao giờ chưa thấy bóng 2 đứa nó? Thằng Sinh cũng sốt ruột như tôi, nó nghiêng qua nghiêng lại trên cây như bị kiến cắn: - Mày chờ chút đi. Ah, mà khỏi chờ nữa... tèng téng teng... mở màn... Từ Hải ra trận kìa. Tôi dõi theo hướng tay nó, quả nhiên thằng Hải đang mò mò tới. Ông tướng hôm nay thiệt là bảnh. Quần áo ủi láng o, đầu tóc cũng láng o. Tôi không biết nó xịt hết bao nhiêu chai keo rồi. Nhưng tôi chắc chắn là con ruồi nào mà xui xẻo đậu trên tóc nó thì nhất định trượt té gãy cẳng chứ chẳng chơi. Nó vừa đi vừa dáo dác dòm xung quanh. Đúng là cái thằng này ăn trộm sợ bị bắt quả tang, tôi hậm hực nghĩ thầm, rồi mày sẽ biết tay ông, Từ Hải ạ. Gấu mẹ vĩ đại không biến mày thành Trần Văng Dẹp thì tao cũng biến mày thành Trần Văn Trụi. Tôi phát vô mông thằng Sinh một cái thật mạnh làm nó mém té xuống cây: - Ê mầy, sao chưa thấy nhân vật chính Thuý Kiều xuất hiện kìa? Bộ ẻm Hà còn phải đi thẩm mỹ viện trang điểm lại dung nhan gấu mẹ của nó rồi mới ra diện kiến Từ Hải sao? Thằng Sinh bực tức thò chân đạp tôi: - Thằng quỷ, mày dám đập mông ông một cái đau điếng dzị à. Coi chừng tao thưa mày cái tội rờ mó trai tơ bất hợp pháp đó nghe chưa. Đang thao thao chợt nó ngưng ngang, mắt sáng rỡ: - Tới rồi tới rồi, chời chời, coi ẻm gấu mẹ vĩ đại của lớp mình hôm nay diện ác. Tôi chồm lên nhìn. Nhỏ Hà hôm nay mặc đầm. Trời ơi, không khéo nó làm trời Đà Lạt đổ tuyết mất. Bất ngờ, tôi thấy thằng Hải rút ra một bó hoa hồng từ phía sau lưng đưa nhỏ Hà. Quái, thằng này giấu hoa đâu hay vậy kìa. Hay là nó nhét trong... tuí quần. Hong biết em Hà ngửi có bị viêm mũi không chứ tôi thấy nó nhận bó hoa từ tay thằng Hải mà run run như bị điện giựt. Chắc có lẽ vì xúc động quá cỡ trước tấm lòng... heo của thằng bạn thân tôi. Thằng Sinh và tôi gần như nín thở khi 2 đứa nó từ từ đi lại gần chỗ núp của bọn tôi. Chuyện này tôi phải thầm khen thằng Sinh chọn chỗ canh me chính xác quá, phải chi nó đem theo cái máy chụp hình nữa thì bá chấy bò chét chó. Tôi nghe thằng Hải ấp úng: - Chút... chút nữa mình đi đâu đây Hà? Nhỏ Hà cười e lệ: - Thì tuỳ ý Hải đi. Mà hôm nay Hải hẹn Hà ra đây bảo là có chuyện muốn nói mà. Thì Hải nói đi. Thằng Hải run lên như bị sốt rét ác tính: - Hải... Hải... Tôi ngồi trên cây mà nóng mặt dùm nó. Trời đất ơi cái thằng ngốc, mày cua gái vậy đó hả? Sao không nhào vô nắm tay rồi ôm đại đi. Em ngại ngần rồi cũng... ôm lại. Còn không em có lên cơn thì mày quỳ lạy. Mà em mang đai đen vô thì mày bỏ chạy. Thiệt tình. Không chịu học qua đại ca Sở Khanh của nó một chuyến trước khi ra trận tình của ẻm mà. Nhỏ Hà và nó ngồi im lặng không dám nhìn nhau thật lâu. Rồi thằng Hải run run thò tay qua đụng nhẹ tay Hà. Con nhỏ rụt tay lại, mặt nó đỏ bừng lên. Tôi không thể tưởng tượng khi vật nhau ầm ầm với đám con trai Nhu Đạo nhỏ Hà xông pha như con cọp cái xổng chuồng mà bây giờ hiền như con nai tơ trước mặt thằng bạn tôi. Lần này tao phải bái mày làm sư phụ để học nghề trị sư tử và cọp cái mới được, Hải ạ. - Um... à... Hà à - thằng Hải rụt rè lên tiếng. - Dạ, nhỏ Hà cúi đầu mân mê tà áo. - Thật ra Hải có chuyện này muốn nói với Hà nãy giờ mà ngại quá. Hải... Hải... Mặt nhỏ Hà càng đỏ hơn, nó không dám ngẫng lên nhìn thằng Hải. Nó lí nhí trong miệng: - Thì Hải nói đi, Hà nghe nè. Thu hết can đảm, Thằng Hải nói một mạch: - Thật ra thì Hải đau bụng quá, nãy giờ chờ Hà lâu quá cho nên Hải ghé quán chè ngoài kia ăn hết 2, 3 ly rồi. Xin lỗi Hà bây giờ Hải phải về gấp. Chuyện mà Hải muốn nói với Hà thì Hải sẽ đưa thư sau. Hải đi trước nha Hà. Chưa nói xong nó đã ôm bụng chạy một mạch bỏ nhỏ Hà ngồi ngẩn ngơ dưới gốc cây với khuôn mặt thẫn thờ. Tôi quay nhìn thằng Sinh thấy nó đang dùng 2 tay bụm miệng, nước mắt nước mũi chảy tùm lum. Chờ nhỏ Hà đạp xe đi khuất, 2 đứa tôi rũ ra cười như chưa bao giờ được cười. Trời ơi là trời, người hùng Từ Hải của bọn tôi lần đầu hẹn hò bạn gái là vậy đó sao? Lần này chắc nhỏ gấu mẹ vĩ đại xé xác nó thiệt rồi. Hai đứa tôi vừa cười vừa leo xuống. Thằng Sinh phủi tay: - Hôm nay tao no rồi, đi về mày ơi. - Đứng lại. Tiếng hét nơi rừng hoang ở đâu vậy trời? Giọng nói quen thuộc quá, tôi quay lại và há hốc mồm khi ngó thấy sư tử "Cẳng Bò" đang đứng đó... nhe nanh cười. - Chết bà, chạy Sinh ơi, gặp quỷ rồi, tôi hốt hoảng kéo áo thằng Sinh. Thảo Nguyên cười hích hích: - Ờ ông giỏi thì chạy đi, mai tui méc Hà là 2 ông theo dõi nó. Coi 2 ông làm sao. Đúng là con nhỏ khắc tinh của tôi, nó mà xuất hiện thì không có gì tốt cả. Tôi nhăn nhó nhìn nó: - Vậy chứ Cẳng Bò... í lộn... Thảo Nguyên muốn tụi này đứng đây làm gì? Thảo Nguyên trợn mắt nhìn tôi: - Lại "cẳng bò", ông ngon hén, tui đi méc nhỏ Hà cho coi. Không hẹn mà tôi và thằng Sinh cùng rú lên thảm thiết: - Đừng! Con nhỏ sư tử được dịp càng cười khoái chí: - Không nói cũng được, nhưng mà 2 ông phải đãi tui một chầu chè. Đúng là đồ dã man. Nhưng mà lỡ leo lưng sư tử rồi làm sao xuống đây. Không đãi nó lỡ nó nói cho gấu mẹ nghe thiệt thì 2 đứa tôi chắc phải bỏ xứ đi nơi khác để bảo vệ trinh tiết... ủa không phải... là bảo vệ tánh mạng. Tôi cười như mếu: - Được mà, ngày mai tan trường đi hén Thảo Nguyên. Thảo Nguyên nheo mày, lại khoe cái răng... lồi sỉ đáng ghét: - Ờ, quân tử nhất ngôn. Hẹn gặp ở quán Hoa Vàng, không gặp không về nha. Mà 2 ông dám không đến thì phải tốn tiền mua quan tài đó hìhì. Thôi 2 ông ở lại dzui dzẻ, tui dzọt. Rồi nó lên xe thong thả đạp đi để 2 đứa tôi ở lại nhìn nhau mà... trào máu họng. Quân tử nhất ngôn là quân tử dại Nói đi nói lại mới là quân tử khôn.
Người gởi:
DaMinhChau
|
|



Phần 2