|
Em Còn Nhớ Mùa Thu
Tác giả: Lá Trúc 3 Sáng hôm sau tôi vừa đạp xe lên trường vừa lẩm bẩm 2 câu châm ngôn quý giá. Nhưng mà làm sao tôi dám áp dụng với con nhỏ đó. Không biết tại sao tôi lại sợ nó còn hơn sợ bà Từ Hy Thái Hậu nữa. Chết rồi, nhắc đến tên bả tôi mới nhớ là tôi chưa làm bài tập. Từ lúc vô lớp 12A tới giờ, cô Khuê lúc nào cũng chiếu cố tôi tận tình (chắc là vì muốn đền đáp sự đón tiếp nồng nàn hôm đầu năm của tôi). Hôm nay tôi không làm bài tập, chắc bả cho tôi nhập cung liền... làm thái giám. Má ơi ở nhà má có biết con má sắp bị gặp nạn, không được bú sữa lần cuối rồi. Tôi mang bộ mặt ủ rũ như gà mắc dây thun bước vào lớp, nhỏ Thảo Nguyên tươi cười:
- Í, hôm qua ngủ ngon hong ông? Tôi nhìn nó nửa mắt rồi đi thẳng tới bàn ngồi phịch xuống. Hmm... h.m... sáng sớm nó cho tôi ăn cẳng bò muốn tức... bao tử, đổ máu mũi rồi mà chiều tôi còn phải đãi nó ăn chè nữa. Đúng là ông trời bất công với người hiền lành như tôi quá. Chuông reo. Cô Khuê bước vào nhìn quanh phòng phán một câu phủ phàng: - Sao các em lúc nào cũng ồn ào như cái chợ vậy, các em thử tạo ra một lớp học im lặng đến độ nghe được tiếng ruồi bay một lần xem nào. Lớp tôi lấm lét nhìn nhau. Máu tiếu của tôi lại nổi lên khi nhớ đến câu chuyện cười tôi đọc thời... ông Diệm cởi truồng nào đó, tôi buột miệng: - Tụi em đã im lặng rồi, sao cô không thả cho ruồi bay đi ạ. Những tiếng rúc rích lại vang khắp nơi. Cô Khuê nhìn tôi lạnh lùng: - Lại là em hả Khanh. Thôi được rồi, em lên tiếng trước thì em trả bài trước. Bài tập hôm qua đâu Khanh. Em đọc lên cho các bạn nghe đi. Lại thơ, cú chưởng của cô nhém chút nữa làm tôi hộc gạch (may quá tôi không phải là cua cho nên chỉ giật mình). Cô Khuê đang nhìn tôi chờ đợi. Tôi quay qua thằng Sinh và thằng Hải cầu cứu. Hai đứa nó lại quay mặt đi chỗ khác giả vờ không thấy. Đúng là mắc dịch mà, bọn mày làm anh em kiểu đó đó hả? Cục đường chia đôi, cục muối thì cho tao lủm hết. Tôi gãi đầu: - Dạ thưa cô, em cũng muốn làm bài tập lắm nhưng mà trái tim em xưa nay trong trắng, chưa từng yêu qua làm sao ghi nổi bài thơ "Tình Học Trò" mà cô ra đề ạ. Cô Khuê nhìn tôi soi mói: - Ồ thì ra là vậy, em chỉ làm được loại thơ "cẳng bò" thôi phải không? Nhỏ Thảo Nguyên cười híhí nho nhỏ. Thiệt tôi muốn đục nó ghê. Con gái con đứa chi mà thấy ghét quá. Đang miên mang với viễn tưởng đẹp đẽ được nhổ cái răng lồi sỉ của nhỏ cẳng bò thì giọng cô Khuê lại vang lên: - Em Khanh giỏi toán nhưng lại yếu văn. Còn Thảo Nguyên giỏi văn nhưng lại yếu toán. Thôi thì 2 em hãy học nhóm để giúp đỡ lẫn nhau. Bắt đầu từ ngày mai. Được rồi Vũ Khanh, em ngồi xuống đi. Trời, thà cô giết tôi đi còn sướng hơn là đưa tôi làm... mồi cho sư tử. Tôi thẫn thờ ngồi xuống, đầu óc lùng bùng. Chỉ thấy cái răng nanh của sư tử đang nhe ra trắng nhỡn như đe dọa tôi. A Di Đà Lạt, đời con lại héo hắt rồi Phật ơi. ..... Tan Trường, thằng Sinh viện cớ bận chuyện gấp bỏ chạy trước. Thằng khỉ mà, bận... đồ thì có chứ bận chuyện gấp gì. Nó sợ sư tử thôi. Nó đành lòng bỏ lại tấm thân trai tơ tròn trịa trắng trẻo như Đường Tam Tạng của tôi cho đám ma nữ... xực. Tôi ngậm ngùi đạp xe tới quán Hoa Vàng một mình. Lòng thầm cầu mong nhỏ Thảo Nguyên bị đau răng đột xuất cho nó khỏi đòi ăn chè nữa. Quán Mimosa hôm nay vắng, tôi chọn một bàn trống ngồi vào. 20 phút trôi qua không thấy bóng nó. Lòng tôi khấp khởi mừng thầm. Chẳng lẽ lời cầu xin của tôi linh nghiệm vậy, phen này tôi phải cúng Phật một trái chuối mới được (còn nguyên nãi để cúng... bao tử tôi). Nỗi mừng vui của tôi chưa kéo dài được 2 phút thì lố nhố nơi cửa, một đám khoảng 10 đứa ma nữ kéo vào. Tôi chết trân tại chỗ trợn trừng mắt ngó. Tướng tôi lúc đó chắc giống Từ Hải chết đứng giữa trận tiền lắm. Nhỏ Thảo Nguyên cười cười: - Hôm nay Khanh đãi bọn mình ăn chè đó, các bạn cứ tự nhiên nha. - Hoan hô. Bọn con gái náo nức cười nói. Tụi nó gọi nào là chè chuối, chè bắp, chè hột lựu, chè đậu đen. Ăn cho sáng con mắt nó tối con mắt tôi. Tôi ngồi im chẳng dám nói tiếng nào. Kỳ này chắc nguyên tháng tôi nhịn đói đi học rồi. Ước gì tôi được ăn thịt nhỏ Thảo Nguyên trừ. Tôi gầm gừ nhìn nó. Thảo Nguyên thản nhiên cười lại với tôi. Sau khi tiêu diệt gần... sạch quán chè. Tụi nó đứng lên bỏ đi hết. Thảo Nguyên lại nhe nanh với tôi tiếp: - Cám ơn Khanh đãi Nguyên ăn chè nha. Ngày mai gặp. Nó cũng bỏ đi để tôi ở lại giữa chiến trường... chén và dĩa. Tôi ngao ngán đứng lên đi lại quầy tính tiền. Dốc hết tài sản ra cầm trên tay, tôi hỏi bà chủ: - Bao nhiêu vậy chị? - Ồ, cậu không cần phải trả. Cô tóc ngắn hồi nãy đã trả trước khi vào đây rồi. Tôi đứng đó ngỡ ngàng. Thì ra Thảo Nguyên không đến nỗi ác độc như tôi tưởng. Tôi cũng không thèm ăn thịt nó trừ cơm nữa. Vừa huýt sáo vừa đạp xe về, tôi bỗng thấy đời đẹp hơn nhiều. Học nhóm thì học nhóm, dù sao thơ đâu phải là chán lắm. Nhất là khi sư tử... bỗng nhiên trở nên dễ thương quá chừng. Em hãy cứ là giọt nắng dễ thương Rớt trên tóc tôi làm trái tim chợt ấm Đừng làm lá thu mùa này rơi buồn lắm Tôi sẽ thẫn thờ thương nhớ nắng... biết không? - Ối giời ơi, làng nước ngó xuống mà coi. Sở Khanh nhà tôi nàm thơ tình kìa. Tiếng thằng Sinh eo éo sát bên lỗ tai làm tôi hốt hoảng đóng cuốn tập lại. Muộn rồi. Hai thằng quỷ đang rũ rượi phía sau lưng tôi. Quái lạ, bọn nó đến khi nào mà tôi không hay, chẳng lẽ dạo này hồn tôi gởi sang bên vùng "thảo nguyên" với giàn hoa giấy đỏ rực kia. Tôi nổi sùng: - Hai đứa mày làm gì đây, còn cười nữa thì đừng nhận bạn bè với tao nghe mậy. Thằng Hải cố sửa tướng nghiêm chỉnh lại, nó nheo mắt: - Dạo này thấy Sở Khanh nhà mình hay thẫn thờ, còn làm thơ vu vơ nữa. Chắc mới bị tiếng sét ái tình đánh trúng... hộc máu phải hông mậy? Thằng Sinh khoái chí bồi thêm: - Nó còn đặc biệt khoái gặm cẳng bò hơn chả giò nữa mày ạ. - Hai thằng quỷ chết tiệt. Tôi rượt 2 đứa nó chạy lòng vòng đến khi 3 đứa mệt lã nằm sóng soài dưới đất. Thằng Hải khều tôi: - Giận làm chi mày ơi, tao yêu ẻm "gấu mẹ vĩ đại" tao còn dám công bố. Huống hồ chi nhỏ Thảo Nguyên đâu có tệ. Tôi đỏ mặt: - Ai nói tụi mày là tao yêu nhỏ sư tử đó. Chẳng lẽ tao không sợ nó lên cơn cào cấu cắn xé tao sao? Thằng Sinh cười hì hì: - Mày không yêu sao tự nhiên tập làm thơ từ lúc đi học nhóm với nó? Xưa nay mày ghét thơ lắm kia mà. Thằng Hải mơ màng nhìn lên trần nhà: - Nhưng mà từ dạo mày đi học chung với Thảo Nguyên. Thơ văn mày tiến bộ hẳn đó Khanh. Đâu như tao, càng ngày càng vũ nữ khi gần em Hà. Hồn thơ sao sắp ngủm củ tỏi rồi nè. Tôi bâng khuâng khi nghe 2 đứa nó nhắc tới Thảo Nguyên. Đúng là từ lúc đi học chung với nó, tôi đỡ bị cô Khuê đem ra làm trò cười cho lớp thật. Những bài thơ vu vơ không làm tôi bứt tóc muốn... trọc như ngày xưa. Không biết ở đâu mà hồn thơ tôi lai láng, chẳng lẽ nào tôi đã... Tôi còn nhớ lần đầu tiên tôi đưa bài thơ "Lần Đầu Gặp Em" của tôi cho nó. Thảo Nguyên đã cười tôi cả buổi làm tôi quê không tả được. Lần đầu gặp em nơi quán kem Nhìn em sao anh chợt thấy thèm Da em nhìn giống ly kem sữa Càng nhìn càng muốn xực em thêm Thảo Nguyên nói tôi có tâm hồn ăn uống thiệt không sai. Thơ tôi lúc nào cũng làm tôi... chảy nước miếng (không biết Thảo Nguyên có bị giống tôi không). Nhưng có một điều, thơ Thảo Nguyên rất có thể làm người ta chảy... nước mắt. Không phải thế sao nó làm trái tim Sở Khanh của tôi đập loạn nhịp được. Bất chợt một đoạn trong bài thơ "Có những mùa hè" của Thảo Nguyện hiện ra trong đầu tôi, tôi khẽ lẩm bẩm: Có những mùa hè Đi qua cùng bao tà áo trắng Em nhớ gì không? Bên kia đường còn vệt nắng Khao khát được nhìn chiếc bóng của em - Sinh ơi, thằng Khanh bị nặng quá rồi mày ạ. Tiếng cười của thằng Hải cắt đứt ngang dòng suy tưởng của tôi. Tôi xoay qua ngượng ngùng khi thấy 2 đứa nó đang chăm chăm nhìn tôi cười đầy ngụ ý. Thằng Sinh dựng tôi dậy: - Đi mày. Tôi ngớ ngẩn hỏi nó: - Đi đâu bây giờ? Thằng Sinh tuyên bố xanh rờn: - Đem trầu cau tới nhà Thảo Nguyên. - Dẹp đi mày. Tôi choáng váng khi nghe nó đùa. Cái thằng vô duyên. Không những không giúp tôi giải tỏa bầu tâm sự nặng nề làm tôi mang... muốn xỉu mà còn chơi tôi nữa. Tôi quay qua nhìn thằng Hải cầu cứu, nó ngó tôi: - Mày không tranh thủ cơ hội tống tình thì coi chừng ẻm bị người ta cướp mất đó nghe mậy. Lúc đó đừng có rên "mai em theo chồng ru kỷ niệm vào dĩ vãng, hôn lên tóc xù mà lòng anh nát như tương". Tôi chột dạ nhớ tới thằng Khương của trường bên kia. Đúng rồi, nó thường hay đợi Thảo Nguyên mỗi khi tan trường. Nghĩ tới khuôn mặt Trư Bát Giới của nó là tôi lên tăng xông. Tôi ỉu xìu chép miệng: - Tao biết làm sao giờ, chẳng lẽ chạy đi nói với Thảo Nguyên là tao... khoái gặm cẳng bò? Thằng Sinh cười rú lên: - Trời ơi sao dạo này mày ngu như... bò vậy Khanh? Chắc tại gặm cẳng bò hoài mà. Em khoái thơ, mà mày thì cũng biết làm thơ con cóc đó. Còn chờ gì không mau ghi một lá thơ tống tình đi. Cái thằng mắc dịch mà. Hễ có cơ hội là nó chà đạp tôi không thương tiếc. Nhưng mà nó nói cũng đúng, còn gì lãng mạn hơn tỏ tình bằng thơ. Rồi em sẽ xúc động chảy nước miếng nước mũi. Ngã vào lòng tôi thì thầm "Sở Khanh ơi, anh đúng là nhà thơ lớn. Em thương anh quá". Nghĩ tới đó là tôi thấy tôi đang ở 9 tầng mây, tôi vỗ vai thằng Sinh khen: - Công nhận lâu lâu mày thông minh đột xuất mặc dù ngu thường trực, tao sẽ "thức trắng đêm nay" để viết thơ cho nàng. Nhưng mà đứa nào hy sinh đi gởi? Thằng Hải khoát tay: - Hai đứa mày sao thích đi đường vòng, hay là ghi đại một lá thư tình đi. Ghi vầy nè: "Cẳng Bò yêu dấu của lòng anh! Qua bao đêm trằn trọc suy tư vì... muỗi cắn anh không ngủ được. Anh mới nằm thẳng cẳng viết lá thư này cho em. Em biết không, anh nhớ em như bò nhớ cỏ, như má nhớ con, như bù lon nhớ con tán. Ngay cả lúc đi cầu anh ngồi nhìn mấy con cá tra bơi lội anh cũng nhớ em luôn".
Người gởi:
DaMinhChau
|
|



Phần 3